Bệnh viện Nhân dân số 1 tỉnh Ninh.
Bác sĩ Trương Nguyên vừa rời bàn mổ, trên đường có y tá đến báo: “Bác sĩ Trương, có gói chuyển phát nhanh cho anh.”
Trương Nguyên sững sờ, không nhớ ra mình đã mua gì. Khi đến phòng làm việc xem, anh ngạc nhiên: “Ơ! Sao lại là đồ tươi lạnh thế này?”
Nhìn người gửi — Tống Đàm.
Anh im lặng.
Các y tá xúm lại: “Bác sĩ Trương, anh mua cái gì thế?”
Trương Nguyên cười khổ: “Không phải tôi mua đâu, lần trước vụ tai nạn trên cầu, có một cô gái do tôi phụ trách, gửi đến cho tôi đấy.”
“Nhắc đến chắc các cô cũng nhớ, cô ấy bị kẹt trong xe, kéo mãi không ra, nhờ một người tốt bụng giúp đỡ, rồi được đưa vào viện mà chẳng bị sao cả!”
Thật may mắn!
Khi ấy mọi người đều bất ngờ và bàn tán mãi.
Với tư cách là bác sĩ, cứu người là trách nhiệm của anh, nhưng cô gái lại gửi quà đến, khiến Trương Nguyên cũng nhớ lại cuộc trò chuyện vài ngày trước giữa họ và có chút hiểu ra.
Chỉ là chuyện này, đúng là không dễ xử lý!
Các y tá thở dài: “Giờ bị kiểm tra nghiêm lắm... Bác sĩ Trương, anh xem thử đi. Đồ tươi không thể trả lại, anh tính giá rồi gửi lại tiền cho người ta, kẻo lại bị tố cáo thì phiền.”
Bác sĩ Trương cũng nghĩ như vậy.
Nhưng thời buổi này, làm bác sĩ cũng khó khăn tài chính, lỡ người ta gửi thứ đắt tiền thì biết tính sao?
Vừa nghĩ, vừa thấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726183/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.