Sau khi mua xe, rau dại lại mọc um tùm điên cuồng, dường như muốn mọc vào tận tâm hồn của Ngô Lan, khiến bà ngày nào cũng muốn đi bán rau một lần.
Nhưng Tống Đàm không đồng ý.
Cô lại là người duy nhất trong nhà có bằng lái, cho đến ngày thứ ba, khi mà thùng sau xe đã chất đầy 170 cân rau!
Tống Đàm nhìn mà không nói gì.
“Mẹ, bán xong đợt này rồi, cho rau dại nghỉ ngơi hai ngày đi.” Tuy có linh khí thúc đẩy, nhưng không thể cứ thúc mãi thế này, cũng phải có thời gian nghỉ ngơi chứ.
Ngô Lan nghĩ đến mảng đất suýt bị mình cào sạch, đành húng hắng ho một tiếng: “Tiền xăng đắt, đi một chuyến cũng phải đủ lời chứ.”
Nghĩ ngợi thêm rồi dặn dò: “Trưa nay mẹ dẫn người đi nhà ông nội con để cấy giống nấm, bố con thì tìm người lên núi căng lưới, trưa các con về thì qua nhà ông ăn cơm.”
“Vâng!” Tống Đàm khởi động xe: “Kiều Kiều, đi thôi nào!”
Kiều Kiều vui vẻ ngồi vào ghế phụ, theo hướng dẫn của Tống Đàm cài dây an toàn, rồi ngó quanh xe mà thích thú: “Chị ơi, đây là xe của nhà mình hả?”
“Đúng rồi!” Vừa lái xe Tống Đàm vừa dỗ em: “Có phải rất oách không? Mấy hôm nay Kiều Kiều ngoan ngoãn hiểu chuyện, chị đặc biệt chở em đi chơi xe!”
Có lẽ kinh nghiệm đi làm đã ăn sâu vào tâm trí, tiện miệng một cái, cô vẽ cho cậu em sáu tuổi trong lòng mình một chiếc bánh to:
“Kiều Kiều cố gắng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726181/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.