Chị em vui vẻ cùng nhau ra ngoài.
Cuối cùng, chỉ có một người vui vẻ trở về.
“Kiều Kiều đâu rồi?”
Ngô Lan hỏi.
Tống Đàm cười khúc khích: “Ở đằng sau đó!”
Vừa dứt lời, liền thấy phía sau có một cậu bé cao gầy, mái tóc ngắn đen bóng, đang dùng tay áo lau nước mắt, vẻ mặt tủi thân, khóc thút thít từng tiếng...
“Phì!” Ngô Lan cũng không nhịn được, cười khi nhận lấy cái giỏ trong tay cậu bé: “Sao vậy sao vậy? Sao lại khóc? Nhìn mặt Kiều Kiều của chúng ta kìa, vừa mới khóc mà đã trông như mèo hoa luôn rồi!”
Có người quan tâm, Tống Kiều lại càng khóc to hơn.
“Mẹ… hu hu… mẹ… mẹ ơi hu hu… chị không chịu làm ruộng đàng hoàng!”
Tống Đàm không chịu nhận tội này: “Nói bậy, tất cả hạt giống chị đã rải hết rồi, sao lại bảo là không chịu làm ruộng chứ? Chẳng phải chị còn để lại một ít cho em tự từ từ gieo sao?”
Rồi Tống Đàm nhỏ giọng giải thích với Ngô Lan: hạt giống cỏ đậu tím này chỉ cần rải lên đất là xong, nhưng Kiều Kiều chỉ biết cách gieo hạt bắp, nên cứ đòi gieo từng hạt một.
Cuối cùng, Tống Đàm rải hết hạt giống, chỉ chừa lại một khoảng nhỏ cho Kiều Kiều, với khoảng ba bốn chục hạt, để cậu cẩn thận gieo từng hốc một...
Kiều Kiều khóc nức nở: “Nhưng chị… chị lại rải lung tung hết cả, sau này sao bắp mọc được nữa! Em...”
Cậu chùi đôi tay áo lên mặt, càng nói càng thấy tủi thân: “Mẹ ơi hu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726172/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.