Sáng sớm hôm sau, Tống Tam Thành vừa mở mắt liền sững lại.
Không khí… trong lành quá!
Xa xa, những dãy núi phủ đầy mây mù, ánh nắng nhẹ phủ lên một tầng vàng nhạt, cảnh tượng chẳng khác nào một khu du lịch nổi tiếng.
Ngoài hồ nước trước nhà, sương trắng dày đặc, mịt mù như che phủ hết cả mặt hồ. Lớp sương mù lơ lửng, là đà trôi nhẹ.
Ngay cả cây mai bên góc sân, Tống Tam Thành nhớ rõ tháng trước đã rụng hết hoa, vậy mà hôm nay lại nở thêm vài bông. Nụ hoa vàng nhạt, chỉ mới hé nở, vừa đáng yêu vừa toả hương thơm ngát khắp nơi.
Ông là nông dân vốn chẳng mấy khi chú ý vẻ đẹp cảnh vật, nay lại cảm thấy có chút gì đó khác thường, như thể chính ông cũng đang bị ai đó quan sát…
Ông quay đầu lại!
Thấy bảy, tám con sóc xám lông xù bám lên tường rào, giống hệt mấy tay săn ảnh đang nhìn chằm chằm vào trong sân. Lại nhìn ngọn núi phía sau, cảnh vật rõ ràng vẫn còn chút lạnh lẽo của mùa đông, vậy mà lại toát lên một vẻ tươi mới.
Cứ như… cứ như đã được đánh bóng vậy!
Tống Tam Thành sững sờ một hồi, tự mình suy nghĩ cũng thấy buồn cười: “Hắt xì!”
Buổi sáng lạnh quá.
Ông vội dẹp mấy suy nghĩ vẩn vơ, ôm một bó củi đi nhóm bếp.
Đúng là đàn ông lớn tuổi cực khổ thật, ai cũng sợ lạnh, chỉ riêng ông phải dậy sớm nhóm lửa.
---
Trong phòng.
Tống Đàm từ từ thu lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726168/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.