"Mạt Cáp Lỗ?" Hiển nhiên Mạt Tư không hiểu vì sao trước tên con mình lại thêm chữ "Mạt" vào.
Giản Thanh Vân cười tít mắt giải thích: "Ở địa phương trước kia em ở, đứa con sẽ cùng họ với cha. Anh là cha của Cáp Lỗ, tất nhiên con phải theo họ anh, họ là trước tên một chữ. Tỷ như em nè, em tên Giản Thanh Vân, chính là họ Giản, theo họ của cha."
Giải thích như vậy thì Mạt Tư đã hiểu, liền vui vẻ hôn cô một cái, cười nói: "Vậy gọi là Cáp Lỗ, con của anh!"
Vừa sinh con nên thể lực của cô rất yếu, hai người nói chuyện một lúc, Mạt Tư lại bưng một bát canh gà cho cô, cô lại ăn hết. Mạt Tư thì ăn tùy tiện vài thứ là được. Khi vào nhà đã thấy Giản Thanh Vân và con ngủ rồi, hắn cũng không dám leo lên giường, sợ nằm đè phải cục cưng bé nhỏ, đành ngồi ở cạnh giường nhìn hai mẹ con bọn họ.
Sáng hôm sau Giản Thanh Vân tỉnh dậy liền nhìn thấy Mạt Tư nằm úp sấp ở cạnh giường, vội vàng lay tỉnh hắn: "Mạt Tư, anh dậy đi, sao anh không lên giường ngủ?"
Mạt Tư ngẩng đầu lên, trên gương mặt râu ria xồm xoàm: "Anh sợ đè vào Cáp Lỗ. Không sao đâu, ngủ ở đâu chả vậy. Được rồi, em nghĩ ngơi tiếp đi, anh ra ngoài nấu ăn." Nói xong hắn đứng dậy đi ra ngoài.
Bây giờ đã là cuối hạ nhưng trời vẫn rất khô nóng. Giản Thanh Vân vừa sinh con, lại phải ở cữ một tháng, không đụng nước lạnh, không thể tắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-khoan-thai-noi-vien-co/2436704/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.