"Có phải chúng ta đã từng gặp qua ở nơi nào hay không?"
Có lẽ thấy tôi chỉ đứng ngây ngẩn không nhúc nhích, Đông Tử lại kiên nhẫn hỏi thêm một lần nữa, giả bộ là do mình hỏi quá nhỏ chứ không phải là do tôi chỉ ngây ngẩn không phản ứng. Anh ấy luôn tỉ mỉ ôn hòa như vậy, chưa bao giờ khiến cho người khác cảm thấy không thoải mái hoặc khó chịu.
Bạn cho là tôi vì quá kinh hãi nên mới không có phản ứng hay sao? Không, nghĩ như vậy là sai rồi. Bất luận như thế nào, tôi cũng đã là bà già sống quá lâu rồi, lại luôn giỏi che giấu nội tâm của mình, vẫn còn dễ dàng vì chuyện như vậy mà biến thành đứa ngốc hay sao. Sở dĩ vì tôi không lập tức trả lời anh ấy là bởi vì trong nháy mắt bỗng nhiên tôi nhớ đến ký ức rất lâu trước kia.
Đó là khi tôi vẫn hoàn toàn là Hàn Tiểu Nhạc chứ không biết mình có một thân phận khác, khi mới là một tân sinh viên, ở nhà ăn giành giật cơm thì vô tình giẫm phải chân Đông Tử, khi đó anh ấy cũng hỏi tôi y hệt như vậy. Sau đó, tôi còn cười nhạo thủ pháp tán gái của anh ấy quá lỗi thời không có sáng tạo, anh ấy chỉ trịnh trọng giải thích lúc đó tuyệt đối không có ý gì khác, chẳng qua chỉ đơn giản là nhìn tôi rất quen, dường như đã từng gặp qua ở nơi nào nên mới lên tiếng hỏi.
"Vậy sau đó thì sao? Sau đó không có việc gì cũng đi lòng vòng dưới ký túc xá nữ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-hien-dai-cua-hoang-hau-hera/1477644/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.