“Này, các người đã biết chuyện sau khi xích mích với Iapetus, Prometheus đã chạy xuống nhân gian chưa. Haizz, thật không biết ngài ấy đang nghĩ cái gì, không muốn sống tốt ở Olympus mà lại muốn sống chúng với loài người kỳ quái kia“.
Hesperis 1 vừa thu gom những tia nắng chiều vàng óng trên bầu trời, vừa không kiêng kỵ nói.
“À, cái này ta biết, dù sao nơi này cũng tốt đẹp như vậy. Nhất định là Prometheus điên rồi, ngài ấy còn cãi nhau với cha mình, haizz, chỉ vì những sinh vật nhỏ trên vùng đất gian khổ kia mà hoàn toàn đánh mất lý trí của mình“.
Dysis 2 chun mũi, mặt mày ủ dột nhìn mặt trời rơi xuống biển, nghịch ngợm đai lưng của mình. Arktos 3 đứng cạnh nàng vì bị Hesperis đoạt mất công việc phải làm của mình, mà ngồi bịch xuống bậc thềm đá trắng bóng, hơi vén tầng mây dày nhìn xuống thế giới bên dưới, nhìn loài người vì bóng đêm đang hạ xuống mà rối rít chạy vào sơn động, đồng tình thở dài.
“Thật là một đám nhỏ đáng thương. Thật không thể tin được, bọn họ không có lửa phải ăn thức ăn sống. Thật kinh khủng, nhìn đống thức ăn máu me đầm đìa kia thật ghê tởm“.
Tôi đứng ở đài cao cách đó không xa, nhìn ba nữ thần trông coi ánh nắng chiều, chiều tà và hoàng hôn thực hiện nhiệm vụ của mình, để cho Olympus và cả thế giới đều yên ổn sắp chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Ngẩng đầu lên có thể loáng thoáng nhin thấy nữ thần tối tăm Leto 4 va nữ thần đêm tối Asteria 5 đang kéo song song
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-hien-dai-cua-hoang-hau-hera/1477635/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.