"Hera, Hera, mau dậy đi, đừng ngủ nữa".
Trong lúc mơ màng dường như có người đang gọi tên tôi, hơn nữa giọng nói còn vô cùng quen thuộc. Cả người cứng đờ đau nhức, mở mắt ra nhưng lại không nhìn thấy bất kỳ thứ gì, khắp nơi tối đen như mực. Tôi đưa tay quờ quạng, kinh ngạc phát hiện mình đang ngủ trên một tảng đá lớn vừa cứng vừa lạnh.
...Rốt cuộc đã xảy ra truyện gì, tại sao tôi lại ở chỗ này? Ấn lên huyệt thái dương, tôi đang cố nhớ lại tất cả mọi thứ lúc trước. Tôi nhớ là mình đang cùng Hades nói chuyện, sau đó anh ấy phất tay về phía tôi một cái, ngay lập tức đầu óc trở nên choáng váng...
"Hera, bây giờ là lúc nào mà còn đờ đẫn như vậy! Đi mau!"
Còn chưa kịp tỉnh táo sắp xếp mớ suy nghĩ đang cực kỳ rối loạn, một bàn tay đã nắm lấy cổ tay tôi, kéo thật mạnh. Tôi suýt bị kéo ngã, lảo đảo nghiêng ngả bị thúc ép lôi về phía trước. Đi được một đoạn, phát hiện nơi đây hình như là một cái hang động, hơn nữa trong hang động tràn ngập một thứ mùi kỳ quái, giống như mùi thứ gì bị cháy rụi, cực kỳ hôi thối khó ngửi, tôi không nhịn được bịt mũi than phiền nói: "Thật là hôi thối".
"Cho nên mới bảo em chạy nhanh lên, nếu không chạy thì sẽ biến thành một trong những xác chết kia".
Bị kéo thất tha thất thểu đến một khúc quanh, mượn một vài tia sáng lộ ra từ nham thạch trong kẽ hở, tôi nhìn thấy người đang kéo tôi như đang kéo một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-hien-dai-cua-hoang-hau-hera/1477629/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.