Suốt chặng đường còn lại tôi không hề nói bất cứ chuyện gì, một màn các chuyện cũ quay trở lại khiến cho tôi hoảng hốt. Nhân cách của Hera và nhân cách của Hàn Tiểu Nhạc thay nhau xuất hiện, làm cho mạch suy nghĩ chỉ là một mảnh hỗn loạn. Nếu không phải nhiều lần Hermes kéo tôi, chỉ sợ tôi mơ mơ màng màng ngã xuống Lethe uống một bụng đầy nước. Thật may là tiếp theo không có gặp bất kỳ vị thần hay yêu quái cản đường nào, nơi này là địa bàn quản lý của thần ngủ, tất cả các sinh vật mang tâm tư trái với quy luật sẽ phải ngủ, vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại. Nếu như tôi không phải thần hậu, sợ rằng giờ phút này sớm đã ngủ bất tỉnh nhân sự.
Không biết tại sao luôn cảm thấy vô cùng lo sợ, tựa như trước mắt sắp có chuyện không tốt phát sinh. Ở Âm Phủ tôi không có kẻ thù, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có Đông Tử. Quay đầu nhìn lại, Hermes đang thong thả chậm rãi bay, tôi không nhịn được mở miệng thúc giục: "Nhanh lên, nếu không sẽ không kịp mất".
Hermes nhìn tôi, biểu cảm hết sức cổ quái. Giầy có cánh vỗ lên mấy cái, bay đến bên tôi. Trước khi tôi còn chưa nổi giận, hắn đã thong dong điềm tĩnh mở miệng: "Thật sự ngài muốn cứu người phàm kia".
"Nói nhảm, ngươi cho là ta ăn no căng bụng không có chuyện gì làm nên cắt cổ chơi sao!"
Hắn sờ sờ mũi: "Ta cảm thấy quả thực ngài rất lo lắng, nhưng lo lắng chưa đủ".
Thấy lông mày tôi dựng lên có dấu hiệu bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-hien-dai-cua-hoang-hau-hera/1477627/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.