Edit: Ryal
Sau một trận mưa xuân thì hoa đào trong chùa đã nở, lễ hội hoa đào ở thị trấn dưới chân núi cũng chính thức bắt đầu.
Ân Vô Chấp nhận lệnh của Thái hoàng thái hậu, đưa Khương Ngộ xuống núi dạo chơi cho khuây khỏa.
Khi Khương Ngộ được đẩy ra ngoài, mặt đất vẫn còn hơi ướt, mấy cây đào trong sân đã kết đầy những nụ hoa hồng nhạt, có vài bông đã bung nở rực rỡ.
Thái hoàng thái hậu và Văn Thái hậu đều rất lo cho y, mấy ngày gần đây thường xuyên tới thăm và trò chuyện, Khương Ngộ nhận ra họ quan tâm mình nhưng cũng chẳng thấy lạ lẫm gì.
Y không phải nguyên chủ nên sẽ không lấy lòng những người xung quanh nguyên chủ.
Trước nay Khương Ngộ vẫn nhớ mình chỉ là một linh hồn, từ khi bắt đầu có nhận thức y đã phiêu du giữa đất trời, có thể thoải mái bay xuyên qua núi và thả mình trên mây.
Có thể làm một linh hồn bám theo con người, diễn vở kịch chỉ mình y biết đến, cũng có thể mặc kệ tất thảy ở bất cứ đâu và vào bất cứ lúc nào.
Đó mới đúng là cuộc đời thuộc về y.
Dc bị nhốt, mấy ngày gần đây Ân Vô Chấp thường xuyên gặp mặt Ẩn long vệ, hắn cử người đi gửi thư cho nước Triệu, đợi phía kia phản hồi rồi tính sau.
Khi cửa viện bật mở, Định Nam Vương cũng nhìn y rồi chào hỏi như một bậc trưởng bối: "Bệ hạ định ra ngoài sao?".
"Ừm".
"Được rồi, nhớ mặc dày vào nhé, đừng để bị lạnh".
Tả Võ Hầu cạnh đó nói: "Bảo Ân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-hang-ngay-cua-mot-ten-luoi-khong-thiet-song/363094/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.