Bởi vì không cho Tôn Đông Mặc tới đón, Trương Thiến không thể không vội vàng ra nhà ga, vé tàu hỏa là chuyến bảy giờ ba mươi, hành lý hôm qua chỉ xếp một nửa, hôm nay còn cần sắp xếp, trước khi đi còn phải dọn dẹp phòng chỉnh tề, như vậy mới trễ nãi thời gian, lúc ra cửa đã sáu giờ bốn mươi rồi.
Xuống lầu còn gọi ô tô, xe chưa đủ nhân số nên chưa chịu đi, trên đường lại kẹt xe, khi tới nhà ga đã muộn giờ, cộng thêm thời gian kiểm tra hành lý còn lãng phí bao nhiêu thì giờ nữa, Trương Thiến một đường chạy tới, thật vất vả mới lên được tàu.
Trương Thiến ngồi thở hổn hển, nghe xình xịch xuất phát, cảm giác mình cổ họng cháy khô, trong lòng oán trách: lúc nào cũng trễ giờ, sao hôm nay lại chuẩn xác như vậy? May mà tất cả mấy thứ đồ nặng đều bỏ vào trong không gian, hành lý không nặng, bằng không…
Cho dù như vậy, Trương Thiến trán vẫn đổ mồ hôi, tê chân không chịu được, dáng vẻ rất nhếch nhác.
Nửa giờ sau, Trương Thiến vừa mới tỉnh lại đã nhận được điện thoại của Tôn Đông Mặc.
“Thiến Thiến, hôm nay cố gắng làm bài thi tốt nha.” (Huong August – )
“Vâng...” Trương Thiến mới nhớ tới, vì cô nói dối, Tôn Đông Mặc cho là hôm nay cô có cuộc thi, không biết cô đang trên đường về nhà.
“Mấy ngày nay, chuyện công việc anh cũng đã làm xong, xế chiều anh qua, sau buổi thi cuối cùng vào ngày mai, bọn mình đã ở được gặp nhau rồi.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-don-gian/2206404/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.