Gả cho một người giàu có, nhưng bản chất của công dân nhỏ của Trương Thiến vẫn không thay đổi.
Sáng sớm hôm sau, sau khi hai người xác định lộ tuyến, Trương Thiến vội vàng mở máy tính ra, gõ trái gõ phải muốn tìm một lộ tuyến tiết kiệm tiền nhất và mất ít thời gian nhất.
Tôn Đông Mặc đi tới sau lưng Trương Thiến, nhìn bộ dáng bận rộn của cô vợ nhỏ không nhịn được bật cười: “Không cần ngồi tàu hỏa, quá mất công rồi.”
“Nhưng đi tàu hỏa rẻ nhất.”
“Rẻ, nhưng không thoải mái, trực tiếp ngồi máy bay đi.”
“Vậy thật lãng phí, khoảng cách dài dùng máy bay cũng được, nhưng khoảng cách gần giống như nơi này tới đây, bọn mình ngồi xe lửa một đêm là đến, vừa hay có thể ngủ một giấc.” Trương Thiến chỉ trên bản đồ, làm động tác tay với với Tôn Đông Mặc, cố gắng chứng minh loại phương pháp này tiết kiệm tiền.
Tôn Đông Mặc cười, véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Trương Thiến, khoảng thời gian này tương đối bận rộn, Trương Thiến gầy đi không ít, thừa dịp hưởng tuần trăng mật, hai người bọn họ cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt, nhất định phải bù lại da thịt cho cô, Tôn Đông Mặc vẫn thích xúc cảm ú ú mềm mềm ấy.
“Chồng em có tiền, có thể nuôi được kẻ phá sản là em!”
“Anh cứ chiều em như vậy, nếu làm hư em thì sao bây giờ?”
“Không sợ, chờ anh làm hư em đã, đến lúc đó không ai chịu được em nữa, chỉ có anh muốn em, như vậy em sẽ không bỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-don-gian/2206350/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.