Hai người cứ duy trì kiểu chiến tranh lạnh nửa nửa này.
Chỉ cần La Húc Đông có điện thoại là Mã Tiểu Thiên tự mình đi vào nhà vệ sinh.
Trên danh nghĩa là đau bụng đi lớn, thật ra là để trộm nghe.
Ai bảo nhà vệ sinh có lắp điện thoại làm gì.
Nghe đã được vài ngày mà Mã Tiểu Thiên cũng không gặp được cuộc điện thoại quan trọng.
Không phải là từ nơi chuyển phát nhanh thì cũng là thu tiền điện nước.
Ngày hôm đó La Húc Đông đi khỏi nhà trước, sau đó somebody (ai đó) đến nhấn chuông.
Mã Tiểu Thiên mở cửa xem, là một người đàn ông rất đẹp trai.
Người đàn ông đó tự giác đẩy cửa tiến vào, nhìn trái nhìn phải: “La Húc Đông đâu?”
Mã Tiểu Thiên: “Đi đóng tiền hóa đơn rồi.”
Người đàn ông: “Tôi nói cho cậu, tôi là người tình cũ của cậu ấy, cậu ấy cặp với cậu là chỉ vì tôi xuất ngoại thôi, bây giờ tôi về rồi, không còn chuyện của cậu ở đây nữa, cậu nhanh gom đồ đi khỏi đây!”
Mã Tiểu Thiên nhíu mày: “Anh là cái thá gì mà đuổi tôi đi, nhà này cũng đâu phải của anh.”
Người đàn ông: “Không phải của tôi không lẽ của cậu?”
Mã Tiểu Thiên thờ ơ.
Người đàn ông nói tiếp: “Phòng này là tôi tặng cậu ấy trước khi xuất ngoại, không phải là cho cậu, tôi có quyền đuổi cậu đi.”
Mã Tiểu Thiên cắn môi, đẩy mạnh người đàn ông kia ra khỏi cửa, hét với cửa: “Đuổi người đi cũng không phải là anh, muốn tôi đi cũng không tới lượt anh đuổi tôi đi!”
Người đàn ông đứng ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-co-the-vo-van-hon-nua-khong/100328/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.