Lúc La Húc Đông về nhà thì Mã Tiểu Thiên đã ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ ngoài phòng khách.
La Húc Đông nói: “Anh về rồi.”
Mã Tiểu Thiên cười tươi như hoa đào: “Ai ya, anh về rồi à, chồng yêu anh vất vả rồi.”
La Húc Đông nhìn mỹ nhân trước mặt cười xán lạn như vậy, gãi gãi đầu: “Hì hì, không vất vả.”
Mã Tiểu Thiên đổi tư thế, bắt chéo hai chân: “Anh ăn chưa?”
La Húc Đông: “Vẫn chưa nữa.”
Mã Tiểu Thiên lập tức sa sầm, vẻ mặt như đưa đám: “Ồ? Tối nay Tiểu Quý Tử mời em ăn cơm rồi, ăn cũng được lắm.”
La Húc Đông thay giày xong, để cặp táp xuống, nhìn Mã Tiểu Thiên biến sắc, lập tức lập tức ân cần nịnh nọt: “Vợ yêu hôm nay đi ăn ở đâu thế?”
Mã Tiểu Thiên mập mờ nói: “Cũng chẳng phải nơi to tát gì, anh cũng có đi qua rồi.”
La Húc Đông: “Nơi nào thế, em nói đi.”
Mã Tiểu Thiên cũng không trả lời, nhưng không ngừng hừ lạnh.
La Húc Đông nhịn không được: “Em hừ cái gì?”
Mã Tiểu Thiên đổi bộ mặt mẹ kế: “Em hừ thì đã là gì, em có thể biến hóa nữa cơ!”
La Húc Đông: “Biến thành Sailor Moon à?”
Mã Tiểu Thiên nổi giận: “Biến thành Chung Quỳ1!”
La Húc Đông: “Nói bậy, Chung Quỳ bắt quỷ mà!”
Mã Tiểu Thiên: “Đúng rồi, em bắt quỷ mà, chuyên bắt những con hồ li tinh đi cướp chồng em.”
Sắc mặt La Húc Đông hơi tái đi, nịnh nọi nói: “Vợ yêu vất vả rồi, Chung Quỳ cứu khổ cứu nạn, chồng em đưa em đi Spa nhé.”
Mã Tiểu Thiên nhảy khỏi ghế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-co-the-vo-van-hon-nua-khong/100326/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.