Lúc Mã Tiểu Thiên tỉnh lại, đang nằm ở chỗ của một người lạ.
Bên cạnh một người to xác đang nằm: “Mẹ ơi, anh là ai?”
Người kia quay người: “Ồn ào quá, ngủ đi.”
Mã Tiểu Thiên ngồi dậy, lưng đau, tung chăn ra, chớp chớp mắt.
1, 2, 3 giây sau…
Mã Tiểu Thiên nhảy dựng lên, bóp lấy cổ người kia: “Aaaa anh QJ (cưỡng hiếp) tôi!!”
Người kia cả mặt đỏ lên, gỡ từng ngón từng ngón của Mã Tiểu Thiên ra.
Hít hà vài hơi nói: “Rõ ràng là cậu QJ tôi mà.”
Buổi trưa Mã Tiểu Thiên cả người tỉnh rồi, nhưng men rượu vẫn chưa dứt, sống chết tin là mình bị QJ: “Tôi là người uống say làm sao có thể QJ anh, lại nói tiếp, tôi QJ anh thì tại sao tôi lại ở dưới vậy hả?”
Thật ra, người kia cũng tò mò về vấn đề này…
Giữa trưa cứ nghĩ mình bị QJ rồi, kết quả là Mã Tiểu Thiên tự mình ngồi dậy.
Nói hết nửa ngày nhưng không có kết quả, Mã Tiểu Thiên mặc đồ của người kia rồi tra hỏi~ing, sau đây là bản tóm tắt trong lòng Mã Tiểu Thiên:
Q (người hỏi): Anh tên gì?
A (người đáp): La Húc Đông.
(Thật là một cái tên mang đậm đặc trưng của vùng địa phương~)
Q: Giới tính?
A: Phụ nữ có thể ‘làm’ cậu không?
Q: Cũng đúng, anh là tên QJF (kẻ cưỡng hiếp).
( (ˇ^ˇ))
Q: Mấy tuổi rồi?
A: Cái gì mà mấy tuổi?
Q: Vậy bao nhiêu tuổi?
A: Đi chết đi, là tuổi tác1! Hai mươi chín rồi.
Q: Chiều cao cân nặng?
A: Một mét tám, hơn bảy mươi kí.
(Chảy nước miếng, thân hình tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-co-the-vo-van-hon-nua-khong/100322/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.