Edit: Malbec
Là nữ nhân của Giang Tầm, tuy trong lòng ta vui mừng nhưng thay đổi phương diện khác, nhiều khía cạnh phân tích hơn, ta lại thấy Giang Tầm người này nhân phẩm thật sự có vấn đề. Bức thư và y phục này không giống là làm giả, lẽ nào Giang Tầm vì muốn có được niềm vui của ta, có thể phủ nhận tất cả ngọt ngào của hắn với Bích Liên sao?
Nam nhân nhìn có vẻ trung trinh như vậy thật ra là bạc tình lạnh nhạt.
Có thể là do ảnh hưởng của suy nghĩ trong lòng, ánh mắt ta nhìn Giang Tầm có chút ý vị thâm trường, mang theo sự khinh thường.
Hắn phát hiện, quay đầu lại liếc ta, mắt phượng giương lên, xuy một tiếng, nói: “Phu nhân có thành kiến với vi phu sao?”
“Không dám.” Ta rụt đầu một cái, oán thầm: Phu quân của ta quả nhiên là phu quân của ta, bất luận hắn làm chuyện gì hắn đều là bầu trời của ta. Ai da, người hiền thê lương mẫu như ta trong thời nay không nhiều lắm, cần phải quý trọng.
Đuổi Bích Liên đi, Giang Tầm đột nhiên ngăn ta lại, kéo năm ngón tay của ta đặt lên tay vịn chiếc ghế chạm trổ hoa văn, giam ta ở đó. Hắn ngắm nhìn ta hồi lâu, đột nhiên nói với giọng bất thiện: “Thế mà nàng không tin ta?”
Lần này, sợ là trong lòng Giang Tầm lạnh lẽo vô cùng.
Hắn không gọi ta là A Triêu, cũng không gọi phu nhân, trong lời nói mỗi chữ đều có mùi vị không đúng.
Ta có chút sợ hãi, đối mặt với sài lang hổ báo như Giang Tầm mà không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-cau-huyet-cua-ta-va-phu-quan/931931/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.