Giang Tầm dưới cơn nóng giận đã còng tay ta ở đầu giường. Không biết hắn từ chỗ nào tìm được dây xích thô to cỡ hai ngón tay ta.
normal>
normal>Ta run run rẩy rẩy nói: Phu quân, chàng phải tin ta.
normal>
normal>Giang Tầm chỉ cười không nói, đầu ngón tay chạm vào gò má ta, cảm xúc như có như không nổi lên.
normal>
normal>Trong lòng ta khẩn trương, vừa muốn nói chuyện lại nghe Giang Tầm nói: Đừng lên tiếng, góc tối còn có người.
normal>
normal>Có người? Ta không hiểu.
normal>
normal>Diệp Trục Phong là người của Vũ Lâu Vương thị.
normal>
normal>A? Người của Vũ Lâu Vương thị không phải đã sớm bị diệt trừ rồi sao?
normal>
normal>Nàng biết tại sao ta lại thua trận không?
normal>
normal>Chẳng lẽ có nội tình?
normal>
normal>Vũ Lâu Vương thị ở Triều Châu xưng chủ, cấu kết với phiên bang cho mượn một vạn thiết kỵ. Đầu tiên là dẫn quân ta nhập châu, lại để cho viện quân bọc đánh hai đường. Quân ta sống sờ sờ bị tàn sát chết ở trong thành, không một ai may mắn sống sót. May mà ta phát giác không đúng nên làm giả thi thể, lúc này mới giấu diếm trốn được một kiếp. Ta vốn là không quan tâm đến chủ vị, lần này đúng lúc như ý của ta, hướng phụ thân ta cầu viện, diệt trừ ngoại tộc sau đó thoát ra.
normal>
normal>Vì sao lại cho hắn mượn một vạn thiết kỵ? Người khác cũng không ngốc.
normal>
normal>Giang Tầm cười lạnh: Nàng nói xem?
normal>
normal>Ta đã hiểu: Chẳng lẽ là sau khi thành đại sự sẽ cắt đất tặng ngoại bang?
normal>
normal>Không sai.
normal>
normal>Đây chính là đại tội phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-cau-huyet-cua-ta-va-phu-quan/931924/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.