Edit: Cúc Tử
Hôm nay trời trong nắng ấm, ta và Giang Tầm đều đang ngồi trên xe ngựa để... chạy nạn.
Nghe ta giải thích chút, chuyện này xảy ra thực sự vô cùng bất ngờ, thậm chí đến bây giờ ta vẫn chưa tiêu hóa hết mọi chuyện.
Đại khái là một tháng trước, không biết mắt chó của Kim Triêu Công chúa đui mù thế nào mà nhất định không phải Giang Tầm thì không gả. Vóc người của nàng thật sự vô cùng đẹp mắt, cả người đều đeo trang sức bằng vàng bạc khiến cho toàn thân nàng đều vô cùng tráng lệ, nếu so sánh với nàng, ta liền cảm thấy có chút tự ti mặc cảm, trên người ta không có nhiều tiền như nàng, màu sắc tơ lụa trên người ta cũng không bằng nàng.
Vì thế, sau khi tổng kết cả một buổi tối, ta vẫn luôn hỏi Giang Tầm: Có phải ta chưa đủ tốt không?
Hắn liền ôm lấy ta có chút buồn bực phiền muộn trả lời: Sao phu nhân lại có thể không tốt đây?
Bàn về phẩm cấp, ta là Công chúa tiền triều, đã lỗi thời so với nàng. Bàn về nhan sắc, ta cũng không bằng vị ung dung mà cao quý kia. Phu quân, chàng còn định cái gì nữa? Ta đã không phải người đẹp nhất nữa rồi. Nói xong, hai mắt ta dường như đang ngập chìm trong nước mắt, gần như có thể khóc ngay lập tức... Không thể không nói, nữ tử một khi rơi vào bể tình sẽ hay già mồm cãi láo, nếu như là ta trước đây, sợ rằng sẽ chỉ cười một tiếng cho có vẻ sau đó lại tiếp tục uống rượu lâu năm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-cau-huyet-cua-ta-va-phu-quan/931902/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.