Ngô Thần suy nghĩ thật lâu cũng chưa hiểu, làm sao mà có thể để chuyện này xảy ra được!
Nửa giờ trước, Ngô Thần trở lại trước cửa chính đài truyền hình tự hỏi bản thân phải đi hướng nào , còn chưa có quyết định được thì bị người khác kéo tay lại.
Mà người giữ chặt tay của cô kia không phải ai khác chình là băng mặt than Âu Dương Hiên!
“Sao em vẫn còn ở lại đây?”
“A? Cái gì cơ?” Ngô Thần vẫn chưa hiểu được ý của cậu.
“Cha mẹ em đâu? Sao lại để cho em ở lại đây một mình thế?”
Âu Dương Hiên nghe được giáo sư Lưu nói, buổi sáng hôm nay Ngô Thần ở đài truyền hình có một cuộc thi cho nên cố ý tới đây xem . Trước lúc Ngô Thần lên sân khấu thi đấu cậu đã nhìn thấy cha mẹ của Ngô Thần đứng ở dưới, nhưng cậu cũng không có đi qua chào hỏi.
Kỳ thật cậu cũng không hề có nghĩ muốn cho cô bé biết cậu hôm nay tới xem cô thi đấu! Ừm, cũng không có vì lí do gì hết, chẳng qua là tâm lý của trẻ con dạo này có hơi bất thường mà thôi.
Nhưng mà, từ trong đài truyền hình đi ra Âu Dương Hiên rất nhanh phát hiện được Ngô Thần một mình đứng trước cửa nhìn mê man, điều này làm trong lòng Âu Dương Hiên đột nhiên cảm thấy rất tức giận, cha mẹ cô bé đâu?
“Bọn họ có việc đi trước rồi, tự mình em sẽ đi về khách sạn. Anh làm sao thế?” Ngô Thần sợ hãi hỏi Âu Dương Hiên. Chẳng hiểu sao bộ dáng này của cậu làm cô cảm thấy chột dạ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-binh-than-hoan-my-sau-khi-trung-sinh/68892/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.