Ngày nghỉ cứ như vậy nhẹ nhàng mà trôi qua. Ngày đó từ nhà ông ngoại trở về , trong hộp tiền có nhiều hơn một cái hồng bao, giá sách của baba nhiều hơn một quyển sách !
Còn lại vài ngày, Ngô Thần nhìn người khác tới lui nhà chúc tết, sau đó lại đi theo ba ba đi đến nhà người khác đáp lễ. Đầu năm mới như vậy là xong.
Năm sau tiểu Ngô Thần còn cần phải tiếp tục đi nhà trẻ. Kỳ thật đối với nhà trẻ ngô thần vẫn là cảm thấy rất hứng thú , bởi vì bình thường trẻ con đến bốn tuổi mới bắt đầu nhớ được mọi chuyện. Mà trong trí nhớ đời trước trong nhà trẻ của Ngô Thần, cũng chỉ có ông nội hay đưa cô đến trường .
Cô cũng không phải thực sự muốn đến trường, bởi vì bị một đám trẻ con vây quanh, sẽ làm Ngô Thần cảm thấy phiền chán bất an. Một đứa trẻ con có thể làm cho cô cảm thấy nó thực đáng yêu, nhưng là một đám trẻ con làm ầm ĩ thì chẳng phải là ác ma sao! Cô cũng hiểu được lí do tại sao làm giáo viên nhà trẻ lương cao đến thế, mọi thứ đều có nguyên nhân của nó !
Mười sáu tháng giêng nhà trẻ bắt đầu mở cửa, Ngô Thần bị baba đuổi về vườn. Ngô ba ba vì tìm nhà trẻ cho tiểu Ngô Thần tốn không ít tâm tư, ngô baba cho rằng trẻ con tốt nhất nên đi nhà trẻ vỡ lòng.
Cái thời này, hàng tháng đi gửi mất một ngàn, để cho người khác quản đứa trẻ nhà minh, thật đúng là không nhiều lắm .
Bất quá, khi Ngô Thần học trung học mới biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-binh-than-hoan-my-sau-khi-trung-sinh/68884/chuong-3-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.