Âu Dương Hiên muốn công việc của mình càng ngày càng chuyên nghiệp hơn, Ngô Thần muốn sống cuộc sống của mình. Nghỉ đông Ngô Thần có thể về nhà, nhưng kỳ nghỉ hè Ngô Thần cũng không nhẫn tâm để cho Âu Dương Hiên một mình ở tỉnh B.
Bây giờ Ngô Thần ở nhà không có việc gì để làm, Đường Vũ cũng về nhà , lần này về là dẫn Lưu Hàm ra mắt giáo sư Lưu. Đương nhiên, Ngô Thần và Âu Dương Hiên cũng nhiều lần làm công tác tư tưởng cho hai người họ, Ngô Thần tin tưởng một cửa này Lưu Hàm cũng sẽ không quá khó khăn để bước qua
Còn Ma Giai phải tham gia diễn tập, Ngô Thần cũng không thời gian nhìn thấy cô, chứ đừng nói là có thời gian ở cùng nhau . Chỉ có thể thỉnh thoảng ngồi uống cà phê tán chuyện, hầu như là lên nét. Nếu không thì lại đến quán cà phê danh cho người ngoại quốc luyện khẩu âm.
Ngô Thần thích nhất ngồi ở bên cạnh cửa sổ sát đất lầu hai , nhìn người người đi đường, ngẫm nghĩ lại khoảng thời gian nhàn nhã àm mình đã sống qua. Chuyện kiếp trước đối với cô đã dần dần mơ hồ, may mắn kiếp này không hề giống với kiếp trước.
Con người chính là như vậy, có nhiều chuyện khắc sâu ở trong lòng cứ gỡ là đã quên nhưng không thể quên được, nhưng làm gì có thời gian để khắc phục lại những thời gian đã qua ? Con người như vậy, trí nhớ cũng như vậy!
“Tiểu Thần,cậu đang ở đâu?” Ngô Thần cảm thấy rất bất ngờ khi Trần Hân gọi điện cho mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-binh-than-hoan-my-sau-khi-trung-sinh/2105262/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.