Âu Dương Hiên tiến lên cầm lấy cặp sách của Ngô Thần , ôn nhu nói một câu”Sinh nhật vui vẻ!”
“Ha ha, cám ơn anh. Quà đâu?” Ngô Thần vươn bàn tay nhỏ bé đến trước mặt Âu Dương Hiên quơ quơ.
Âu Dương Hiên nở nụ cười, từ trong ba lô đem ra một hộp nhỏ.
“Em mở ra có được không?” Ngô Thần nhìn nhìn Âu Dương Hiên.
“Mở ra đi.”
Ngô Thần cẩn thận mở giấy bọc ra. Là một chiếc lắc tay, hình như giá của nó cũng không hề rẻ ~
“Em rất thích.” Ngô Thần cười hì hì đeo luôn vào tay, sau đó đem hộp nhét luôn vào túi .
Nhìn thấy bộ dạng này của Ngô Thần,miệng của Âu Dương Hiên mở càng ngày càng lớn!
Bởi vì tuyết rơi, Âu Dương Hiên cũng không đạp xe đến, hai người chậm rãi sóng vai đi đến trường học. Đằng sau có người la lên, “Hai ngươi đợi tớ với!”
Hai người xoay người dừng lại bước chân. Cao Hứng trên người mặc bộ đồ trông giống hệt bông tuyết, chỉ kém lăn luôn trong tuyết ~!
“Tại sao anh lại mặc đồ màu trắng như thế này? Lại còn mặc nhiều như vậy nữa?” Ngô Thần nhìn Cao Hứng giả dạng bông tuyết, thật sự là không nhìn được mà không đả kích cậu.
“Em không biết là như vậy rất phối hợp hoàn cảnh này hay sao?” Cao hứng hưng phấn nhìn Ngô Thần, mở to hai mắt mà khẳng định trả lời Ngô Thần khẳng.
“Hoàn cảnh thế nào thì em không có thấy, em chỉ thấy một cục tuyết to đùng thôi.Vừa rồi em còn tự hỏi sao cục tuyết con có thế nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-binh-than-hoan-my-sau-khi-trung-sinh/2105243/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.