Hết mấy ngày tết, quay đi quẩn lại thì tới tết nguyên tiêu, nhà Diệu Nhi gói bánh chẻo ăn tết. Sau cái tết nguyên tiêu thì mọi người mới bắt đầu làm việc trở lại. Cha với nương cùng A Thành ca liền ra đồng thăm lúa và hoa màu, An Nhi tỷ cùng Diệu Nhi đi hái rau lợn, còn tiểu Sơn được nương đưa gửi qua nhà Phùng tú tài học chữ.
Phùng tú tài năm nay ngoài ba mươi, thi đậu tú tài năm hai mươi tuổi sau đó vì gia cảnh nghèo không có tiền học tiếp nên trở về thôn dạy chữ cho bọn nhỏ. Người trong thôn cũng khá nghèo, ít có gia đình cho con đi học nên lớp của ông chỉ tầm mười đứa. Cần mẫn chỉ dạy chúng nó, các cha mẹ cũng thường xuyên đưa qua lương thực, đồ ăn, cuộc sống của ông cứ thế đạm bạc trôi qua.
Thê tử của Phùng tú tài là Kim thị, là một người phụ nữ khá hiền hòa và nhân hậu, bà từng cho Diệu Nhi một miếng bánh quế bà làm, ăn rất ngon. Phùng tú tài có một con trai và một con gái, con trai năm nay mười tám đã thành thân còn con gái mới mười bốn, sang năm mới bắt đầu tính chuyện cưới gả. Con gái ông ta tên Quế Lan, người cũng như tên, đẹp nhẹ nhàng thanh thoát như một đóa hoa lan.
Ngày đầu tiên tiểu Sơn đi học cha dắt thằng bé qua nhà Phùng tú tài đưa cho ông mười văn lệ phí và năm cân gạo trắng, năm cân bột mì và một cân đường, vậy là đủ cho thằng bé học hết một năm.
Vì thằng bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-binh-di/132467/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.