Tiễn Thụy Khanh về, hai mẹ con dẫn nhau vào, mặt Vân Tú buồn xo. Anh Toàn nhìn con gái an ủi:
"Mai cô giáo lại đến dạy con mà."
"Nhưng con vẫn buồn, muốn cô Khanh ở với con hà." Vân Tú nói như sắp khóc.
Minh Hoàng không ngờ bé bám Thụy Khanh đến mức này. Đâu phải dễ lấy lòng con nít, cô phải thế nào bé con này mới thích cô như vậy. Cả hai vợ chồng bạn thân của anh cũng thích cô. Như vậy tư cách cô đâu có tệ. Nghĩ đến đây anh lại nhớ cách hành xử của ông bà Hưng, rồi lại cảm thấy khó hiểu.
Anh nhìn Vân Tú dỗ ngọt: "Chú biết nhà cô Khanh. Chú đưa Vân Tú sang đó ở nha."
Anh chỉ đơn giản trêu bé để thay đổi không khí, nhưng không ngờ lại tiết lộ khía cạnh khác. Cho nên nghe anh nói vậy, hai vợ chồng lập tức quay sang nhìn anh. Anh Toàn mở miệng trước:
"Mày biết nhà Thụy Khanh hả?"
Không giấu được nữa, Minh Hoàng trả lời thẳng thắn: "Biết, biết rõ nữa là khác."
"Chả trách thấy Hoàng lạ lùng, bữa nay còn chịu ngồi đây ăn cơm với vợ chồng mình. Ra là có âm mưu." Chị Vân lại nghĩ theo chiều hướng khác. Trong đầu chị đang cho là anh có ý với cô giáo của con gái nên mới chịu ngồi lại.
Minh Hoàng nhìn nụ cười ra vẻ ta đây đã hiểu của chị Vân, anh cũng buồn cười nhưng lười đính chính. Anh chỉ giải thích nhẹ nhàng gia đình Thụy Khanh và gia đình anh rất thân nhau.
Anh Toàn nghe vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691879/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.