Minh Hoàng dìu Trúc Khanh theo sau ông bà Hưng xuống lầu ăn cơm trưa. Như bao lần trước, hai vị phụ huynh chỉ quan tâm con gái nhỏ, chẳng buồn ngó ngàng đến con gái lớn. Bữa trưa đã được dọn ra nhưng không có bóng dáng Thụy Khanh. Theo phản xạ, Minh Hoàng lại vuột miệng hỏi:
"Thụy Khanh không ăn cùng gia đình sao cô chú?"
Hai ông bà nghe anh hỏi liền khựng lại, có chút sượng sùng. Khuôn mặt Trúc Khanh đang vui lập tức xụ xuống. Biểu cảm của ba người khiến anh khó hiểu. Và thắc mắc cũ lại quẩn quanh tâm trí anh. Thụy Khanh đã gây ra chuyện động trời gì mà không được gia đình chào đón?
Ông Hưng giỏi xã giao và quen ứng biến với mọi tình huống nên xử lý rất nhanh. Ông nói chị người làm lên gọi Thụy Khanh xuống ăn trưa. Thụy Khanh nghe chị Tâm gọi, trong lòng cô run lên. Cô không muốn ngược đãi bản thân mình. Nếu phải ngồi ăn cùng mấy người bọn họ, sợ con tim tội nghiệp của cô cũng không chống chọi được.
Chẳng biết tự bao giờ cô lại sợ những người được nhân danh là gia đình thân thuộc. Cảm giác xa lạ bao trùm tứ chi. Đối mặt với người thân, cô như đang rơi vào đáy đại dương u tối, hoang mang và hoảng sợ. Nếu có thể, cô tình nguyện để bụng đói, thay vì ngồi ăn trưa cùng mọi người. Nhưng sợ uy nghiêm của ba, nên Thụy Khanh đành thất thểu đi xuống lầu.
Minh Hoàng đang ở cạnh ghế Trúc Khanh, ông bà Hưng ngồi đối diện. Bàn ăn hình chữ nhật, chia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691863/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.