Trên bàn ăn toàn những người đã từng trải qua sóng gió thương trường nên chẳng ai ngại ngùng, chỉ mỗi Thụy Khanh gò bó đến mệt mỏi. Hà cớ gì cô càng tránh tiếp xúc với Minh Hoàng, vậy mà cứ vô tình gặp anh?
Thụy Khanh chẳng thoải mái nhưng Minh Hoàng không hiểu được nỗi khổ tâm của cô, anh cứ ga lăng gắp thức ăn vào chén cô, báo hại tay cô run lợi hại hơn.
"Anh đừng gắp cho tôi nữa. Tôi ăn đủ rồi."
"Tầm bậy, ăn có một chén cơm sao đủ được? Cẩn thận, em gầy quá không có sức học." Giọng Minh Hoàng lo lắng tự nhiên.
Ở phía đối diện, anh Toàn cũng đồng tình với Minh Hoàng: "Đúng là Thụy Khanh ốm yếu thật, lại còn ngày ngày đạp xe quãng đường xa. Anh thấy em vất vả quá."
Chị Vân không biết nghĩ gì lại cười cười: "Tiếc là vẫn chưa có bạn trai. Nếu có người chăm sóc, chắc sẽ có da có thịt hơn."
Biết chị Vân đang đùa nhưng bản tính rụt rè cố hữu khiến Thụy Khanh không biết nói gì để phản bác. Vả lại cô cũng không muốn bản thân làm đề tài cho người ta thảo luận. Nhưng anh Toàn, chị Vân đều là người lớn, Thụy Khanh không biết làm sao ngăn họ đừng chọc ghẹo nữa.
Cô còn đang bối rối thì Minh Hoàng nghiêng người nói nhỏ vào tai cô: "Không cần để ý lời hai người ấy nói rồi ngại. Em cứ ăn đi."
"Ông Hoàng thì thầm gì vậy?" Chị Vân lại chọc.
"Bà nhiều chuyện quá. Chuyện riêng giữa tôi và Thụy Khanh, hỏi làm gì?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691855/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.