Minh Hoàng nâng mặt Thụy Khanh lên, rồi yêu thương hôn khắp mặt mũi cô. Người con gái này anh đã nhớ nhung biết bao đêm dài, giờ hôn bao nhiêu cũng không đủ. Chỉ cần chạm vào cô, người anh em bên dưới của anh sẽ liền thức tỉnh. Nhưng anh không muốn dọa Thụy Khanh, anh muốn Thụy Khanh có một đám cưới thật lãng mạn, được mọi người chúc phúc trước. Có danh phận rồi, anh sẽ yêu thương cô.
Cho nên tối đêm nay anh chỉ có thể nhẫn nhịn ôm người trong lòng, vất vả bình ổn cảm xúc. Bao nhiêu đêm không có người con gái này, giấc ngủ của anh luôn chập chờn. Nửa đêm thức giấc, cảm xúc về Thụy Khanh vẫn cuồn cuộn trong lòng anh.
Có những lúc quá nhớ cô, anh ôm chiếc áo ngày xưa cô từng mặc, huyễn hoặc rằng nó vẫn còn lưu lại hơi ấm của cô để tự vỗ về giấc ngủ. Giờ được ôm người thật trong tay, dù ủy khuất tiểu huynh đệ của mình, nhưng cảm giác này thật hạnh phúc khó tả.
Buổi sáng mai thức dậy, Thụy Khanh mở mắt ra làm quen với hoàn cảnh. Ký ức lúc này vẫn chưa ùa về. Ngày hôm kia cô còn ở giữa rừng sâu, mỗi ngày thức dậy giữa khung cảnh rừng núi hoang vu. Thời gian đầu mới đến cô rất nhớ nhà, nhớ gia đình đến tâm can đều đau đớn.
Nhưng cô biết mình không thể trở về, phải ép bản thân hòa nhập hoàn cảnh sống mới. Nơi đó điều kiện vật chất thiếu thốn, một cô tiểu thư trước giờ chưa hề chịu khổ, thì giờ phải tập quen dần, hòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691782/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.