Chương trước
Chương sau
Người đang nói với cô bằng giọng điệu tức giận kia chính là anh trai cùng cha khác mẹ, Lý Hoàng Hoàng.

Lý Uyên cả từ nội tâm đến thể xác chẳng còn chút sức lực nào, chẳng muốn tranh đấu mà chỉ muốn tìm một nơi yên tỉnh để nghỉ ngơi mà thôi.

Nhìn thấy cô muốn đi lên lầu, Lý Hoàng Hoàng thô lỗ tiến lên chặn trước mặt rồi nhếch mép lộ ra nụ cười mỉa mai:

“ Cả đêm không về … đừng có bảo là … tìm một tên nào đó rồi ngủ cùng rồi nha? Haha, nhớ đừng có quên phòng tránh, không khéo … sinh ra một đứa con hoang hệt như mẹ của nó”.

Lý Uyên nén giận, nặn ra nụ cười tự nhiên nhất có thể để đối phương không thể chỉ trích rồi lên tiếng:

“ Anh hai cứ yên tâm đi, chẳng có việc gì xảy ra đâu”.

Vì hôm qua đã phòng tránh rất cẩn thận.

“ Tốt nhất là như vậy, nếu không thì có thể mày sẽ bị đánh rồi đuổi khỏi nhà. Tao có thể làm được, nhưng mày thì không thể đâu. Vì dù sao cũng chỉ là con hoang thôi mà, haha”.

Lý Hoàng Hoàng không bỏ qua một giây phút nào, nhất quyết phải châm chọc cô cho bằng được. Lý Uyên nắm chặt tay, cười mỉm:

“ Cảm ơn anh hai đã lo lắng cho em”.

“ Hừ” - Lý Hoàng Hoàng giễu cợt rồi đi mất.

Cô thở dài rồi bước lên lầu, được một bậc thang đã thấy mũi giày da đắc tiền hiện ra trước mắt, âm thanh trầm cũng vang lên bên tai:

“ Hoàng nó chỉ là quá quan tâm em thôi, tuy nó độc miệng nhưng cũng chỉ xuất phát từ tình thương. Em đừng quá để tâm”.

Người lên tiếng đó chính là anh cả, Lý Thiên Thiên.

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.