Với cuộc sống của hai vợ chồng bình thường thêm hai đưá con nhỏ cũng thật là vất vả và bận rộn huống chi là hai người đàn ông.
Ngụy Thần xuất thân từ hắc đạo quen với việc chém giết lại càng thêm khó khăn hơn nữa, còn gã kia người đàn ông của cậu đối với trẻ con cũng có vài phần ám ảnh nên không giúp đỡ gì nhiều.
May là hai đứa trẻ rất ngoan không nhỏng nhẻo không khóc nháo nên Ngụy Thần cũng đỡ vất vả lại càng thêm yêu thương bọn nhỏ hơn.
Chính vì vậy mà hai đứa nhỏ càng bám chặt Ngụy Thần làm cậu vô cùng bận rộn mà lơ là với ai kia, khiến người nọ vô cùng bức xúc.
Thật ra Phó Thanh cũng rất thương yêu bọn trẻ, nhưng anh vốn sinh lực dồi dào ;ại đang tuổi tráng niên mà bắt cấm dục như vậy nên có phần chịu không nổi. Anh rất yêu Ngụy Thần nên không dám ép buộc cậu, thấy cậu khi gần gũi không chuyên tâm anh cũng không còn hứng thú nữa. Lại đôi lúc thấy nụ cười ranh mãnh của Ngụy Thần anh cũng có chút chột dạ, không lẽ cậu cố tình làm vậy để trả đũa anh không cho cậu về Đài Loan thoải mái tung hoành.
Phó Thanh càng nghĩ càng thương tâm, cuối cùng cũng nhượng bộ đưa người yêu trở về Đài Loan.
Hai đứa con gửi lại cho mẹ Ngụy Thần, anh và cậu âm thầm trở về A Lý Sơn nơi đánh dấu kỷ niệm tình yêu của họ.
A Lý Sơn tuy đã vào hạ nhưng vẫn còn vài cành đào lơ thơ nở muộn, thời tiết không nóng lắm, sương mù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-gap-go-dinh-menh-lee/73945/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.