Khi con người ta cứ mãi trong một bầu không khí tĩnh lặng lâu thì họ sẽ không muốn bước ra bên ngoài nữa, có lẽ là không muốn thay đổi, cũng có thể là không đủ tự tin hoặc cũng có thể là sợ hãi.
Tôi cũng thế tôi đã ở trong không gian do mình tạo ra ngăn cách với thế giới bên ngoài khá lâu, đã bao lâu rồi tôi không ra ngoài đi chơi cùng bạn bè, cũng không biết từ khi nào tôi chỉ biết đi làm rồi về nhà ở mãi trong nhà, đến nỗi người nhà tôi thấy vậy cũng sợ tôi bị bệnh tự kỷ.
Nhưng tôi biết bản thân mình muốn gì, tôi biết tôi không đủ tự tin và sợ hãi khi phải đối diện với thế giới bên ngoài quá nhiều những bon chen.
Bảo tôi nhát gan cũng được, bảo tôi ngốc nghếch cũng chẳng sao, có lẽ với tôi trong thế giới tôi đang sống là an toàn nhất. Có lẽ tôi thiếu cảm giác an toàn, phải chăng tôi chưa được bảo vệ nên với tôi mà nói thế giới bên ngoài thật sự rất đáng sợ và tôi không giám đương đầu với thế giới ấy.
Từ khi tôi bắt đầu rời xa vòng tay bảo về của gia đình đi học xa nhà thì cũng từ đó tôi tự xây dựng cho mình một thế giới của riêng mình để tự niêm phong và khóa chốt an toàn để bảo vệ chính mình.
Tôi sợ hãi trước đám đông, tôi sợ những cảnh tượng con người tranh chấp, tôi sợ hãi khi có người bất hòa và tôi sợ tất cả. Chính vì thế mà tôi không giám đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-gap-go-dinh-menh-kim-nhat-nguyet/2676883/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.