Trong thời gian chờ các món ăn lên thì hai bên gia đình nói chuyện, người mở miệng là Chu Cát:
“Theo như tôi được biết thì lúc trước hai bên gia đình chúng ta có hôn ước giữa cháu Doãn Mặc và Nghiêng Dương nhưng nay gia đình con bé không mai gặp tai nạn và còn con bé cũng qua đời sau đó”
Vừa nói Chu Cát vừa thể hiện biểu cảm tiếc thương, cô ngồi một chổ chỉ nhìn sơ qua là đã thấy hai chữ giả tạo viết lên đó.
“Hiện tại chuyện hôn ước với cháu Nghiêng Dương nhà tôi đã không thể thành được, nhưng chuyện liên hôn của hai nhà là vô cùng quan trọng. Nay tôi thay mặt nhà họ Chu để đến bàn về việc liên hôn cho cháu Mặc và Nhược Nhược nhà tôi”
Ông nghe thế thì khẽ đáp lời:
“Lúc trước khi liên hôn cho hai nhà Lâm-Chu tôi cảm thấy mình có hơi vội vã, lúc ấy tôi chưa có suy nghĩ sâu lắm đến chuyện tình cảm con cái.
Hiện tại tôi cũng đã có tuổi, ước muốn của tôi chỉ muốn thằng con trai này tìm được người nó yêu thật lòng và đến với nhau chứ chẳng phải một cuộc hôn nhân gượng ép.
Dạo trước tôi cũng có suy nghĩ sẽ để cho cháu Nghiêng Dương cùng tiểu Mặc tìm hiểu nhau trước, nếu hai chúng nó có tình cảm thì chúng tôi sẽ cưới ngay còn không thì thôi.
Thời thế ngày càng thay đổi, chúng ta cũng phải chạy theo thời đại, việc liên hôn là cần thiết nhưng tôi ngẫm nghĩ lại thì dù sao đó cũng là chuyện chung sống cả một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-gap-go-dinh-menh-chanhh-chuaa/3547732/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.