Anh ở lại trong bếp được một lúc lại đi ra bảo cô vào ăn cơm, mặc dù có hơi sợ nhưng nhìn mặc anh có vẻ nghiêm túc nên cô cắn răng đi vào.
Trên bàn ăn hiện tại đã có đủ chén đĩa, cơm còn đồ ăn thì chỉ có duy nhất một bát canh xương hầm.
"Cái này là cậu làm"
"Đúng vậy"
"Có ăn được không vậy cậu"
Lâm Doãn Mặc nhận thấy sự nghi ngờ của của cô thì khẽ lườm một cái rồi nói:
"Không bị ngộ độc thực phẩm đến chết đâu mà sợ"
"Con biết là nếu như con có xảy ra chuyện gì thì cậu sẽ kịp thừa đưa vào bệnh viện nên sẽ không chết được"
"Đúng là con nhóc mà"
"Hì hì, con nói giỡn thôi nên cậu không cần xem những lời như nãy là thật đâu"
"Hừ, nếu con ăn hết tô canh này thì cậu sẽ không giận nữa"
"Hã... ăn hết tô canh, được rồi con sẽ cố gắng hết sức"
Trước sự chứng kiến của anh, cô dè dặt múc một bát canh rồi nếm thử. Cảm nhận của cô là canh này không ngon lắm nhưng đổi lại là nó ăn được:
"Ngon, canh ngon lắm cậu"
"Mà cậu này, con thấy cậu thật sự không hợp với những món chiên nhỉ"
"Nhóc con ăn đi, đừng có nhiều chuyện nữa"
"Dạ, ông cậu đại nhân"
Ăn đến no nê luôn rồi thì cô và anh chia tay, phòng ai nấy về chổ ai nấy ở.
Cầm cái điện thoại mới trên tay mà lòng cô vui như nở hoa, háo hức nhập số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-gap-go-dinh-menh-chanhh-chuaa/3547714/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.