Nghĩ đi nghĩ lại thì cô quyết định cầm theo cái áo sơ mi của anh bước vào phòng tắm. Cổ áo rộng quá thì cô dùng cái ghim tóc của mình ghim lại.
Cái tai áo của anh bề ngang thì rộng còn bề dài thì dài gấp hai gấp ba lần cái tay cô, tà áo thì thôi khỏi nói rồi. Nghiêng Dương mặc cái áo này rồi dang tay ra nhìn giống như một con quạ đen vậy.
Mới vừa bước ra khỏi phòng tắm đi được có hai bước là cô đã vấp phải cái tà áo mà té xuống sàn nhà, cái đầu lập tức u lên một cục.
Cô đứng dậy xốc tay áo rồi cái tà lên đi thẳng ra ngoài, bước đến đứng trước mặt anh rồi giận dỗi lên tiếng:
"Ông cậu, ông nhìn xem này"
"Cậu trẻ của con bận kiếm tiền nuôi con rồi"
"Hừ, chẳng phải vì cậu mà trán con sưng một cục hay sao?"
Nghe cô nói vậy thì Lâm Doãn Mặc mới dừng lại công việc của mình mà ngước mắt qua nhìn cô.
Vừa nhìn thấy bộ dạng của cháu mình thì anh bật muốn bật ngửa, đây chẳng phải là cái áo sơ mi của anh sao, sao nó lại rơi vào tay con nhóc này rồi.
"Sao cháu lại lấy áo sơ mi của cậu vậy"
"Chẳng phải cậu bảo cháu lấy đồ trong tủ mặc hay sao"
"Cái tủ cao thế sao con lấy đồ được"
"Lấy cái ghế đứng lên là tới thôi"
Vừa nói cô vừa chạy lại rồi nắm quần áo kéo kéo, vừa nhìn hành động này anh liền hiểu ý mà ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-gap-go-dinh-menh-chanhh-chuaa/3547711/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.