*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyện xưa của Hà Trừng vẫn nhiều hơn so với tưởng tượng của tôi, dưới sự đối chiếu với những gì tôi trải qua hơn hai mươi năm thực sự là khô khan và nhạt nhẽo.
Mà người để cho câu chuyện trải qua trở nên vui vẻ, hơn phân nửa có liên quan tới tôi.
Tôi thích thời gian như vậy, không gian chỉ có hai người chúng tôi, thỉnh thoảng có thể có người bên cạnh quấy rầy, có thể chỉ có chúng tôi.
Tôi thích nghe em ấy nói, thích tất cả những qua lại giữa chúng tôi, thích nhìn vào mắt em, cảm nhận tâm tư không ổn định của em ấy, dù biến hóa rất nhỏ, thậm chí tôi còn đếm được số lông mi của em ấy, có 113 sợi.
Mà em ấy lúc này sử dụng dòng âm thanh mê người, đem những chuyện đã qua có thăng có trầm, dùng thứ thanh âm lãnh cảm nói ra, vì không làm ngắt đoạn nên hơn nửa tiếng tôi mạnh mẽ đem những đều muốn hỏi giấu trong lòng.
Chờ em ấy nói xong, tôi lớn tiếng thở dài.
Bây giờ em ấy đã thoát ra thân phận lúc đó, nói xong không quên dùng lý trí phân tích một phen, nói lúc đó em ấy kích động.
Việc này rất đơn giản.
Thực ra chỉ cần là chuyện đã xảy ra chỉ cần lời ít ý nhiều mọi chuyện đều trở nên đơn giản.
Nói chung chính là khoảng thời gian ở Cao trung em ấy và một tên con trai xảy ra hàn động quá thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-doi-nay-dang-de-cho-doi/1420055/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.