*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thời gian qua có chút nhàm chán.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy Hà Trừng là một trạch nhân, nhưng mấy ngày nay em ấy quả thực luôn ở trong nhà bồi tôi, phạm vi hoạt động vô cùng nhỏ.
Làm ổ trên giường xem phim, làm ổ trên sofa xem phim, ở trên giường nói chuyện phiếm, ở trên sofa nói chuyện phiếm, ở trong phòng tắm nói chuyện phiếm, ở sân thượng nói chuyện phiếm.
Tôi không nghĩ tới có thể cùng em ấy kéo ra nhiều câu chuyện như vậy, huống chi tôi thường xuyên nói chuyện không đầu không đuôi mà em ấy dĩ nhiên có thể nhảy vào câu chuyện của tôi một cách sinh động.
Nghĩ có chút buồn cười, thanh loading đã chạy hết nên tôi tắt máy tính bảng, lăn nửa vòng đến bêncạnh Hà Trừng, dựa lên vai em ấy, cùng em ấy đọc sách.
Em ấy là loại người đọc sách điện tử cực nhanh, sách giấy thì thích đọc chậm nghiền ngẫm, chỉ cần một trang trước mặt, tốc độ đọc cũng đủ để tôi đọc 3 lần.
Rốt cuộc đến khi em ấy lật qua trang khác, tôi lại nhích tới gần hơn một chút, em ấy đưa tay vòng qua vai, ôm lấy tôi.
"Chán sao?" Em ấy hỏi.
Tôi có nhàm chán hay không quyết định ở việc bộ phim trên tay tôi đã hết hay chưa, em ấy thì ngược lại, cái gì cũng có thể xem đi xem lại, lúc tôi không để ý em ấy cũng có thể tìm việc làm.
Loại bản lĩnh này tôi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-doi-nay-dang-de-cho-doi/1420053/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.