Hôm nay, cũng là ngày Hỏa Tư thi. Trường học cũng rất công bằng, dù thân phận có cao quý hay không, đều phải vào phòng thi làm bài, không phải giám thị hay thí sinh thì không thể vào. Hạ Nguyệt Quang thân là tân sinh năm nhất, tự nhiên không phải thi, nên phòng thi cậu cũng không thể đi vào. Hòa Tư đành phải để cậu ở nhà ăn bên ngoài chờ hắn, mà cậu cũng rất vui vẻ, chung quy cũng vài ngày rồi không ra ngoài đi dạo, vốn tưởng hôm nay vừa vặn thừa lúc Hỏa Tư đi thi mà đi dạo thoải mái, nhưng Hỏa Tư lại cố tình kêu quản gia cùng Hắc Đế trông cậu, cậu đành phải nhận mệnh ngồi trong nhà ăn ăn gì đó chờ Hỏa Tư.
Hạ Nguyệt Quang vừa cắn miếng táo, vừa nhìn quang cảnh phía ngoài. Bên ngoài cửa sổ có rất nhiều hoa hồng, hương hoa hồng điềm đạm bay vào mũi, làm tinh thần khẽ rung nhẹ. Ngày nào đó nhất định phải kêu Hỏa Tư trồng xung quanh Hồng Bảo loại hoa này mới được, không những giảm bớt áp lực, hơn nữa còn rất đẹp. Tuy không thể ra ngoài đi lại, nhưng ngồi chỗ này cũng không kém, Hỏa Tư vốn còn muốn đưa cậu vào phòng ăn chuyên dụng của hắn nữa chứ! Cậu mới không cần! Nơi này vừa có đồ để ăn vừa có cảnh để ngắm, cũng không kém hơn phòng ăn chuyên dụng của hắn, phải dùng bao nhiêu sức, mới thuyết phục được Hỏa Tư cố chấp, bất quá đổi lại phải đem theo người hầu.
Hạ Nguyệt Quang liếc người quản gia đứng bên cạnh cậu, trong lòng thực rất phục ông,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-dap-luong-thuyen/125353/quyen-1-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.