Tiếng đàn violon duyên dáng quẩn quanh căn phòng ngủ giống như trong cung điện. Cửa sổ trong suốt khẽ mở, để cho ánh trăng đêm chiếu vào trong phòng, sàn nhà trắng sáng tinh tế, dưới ánh trăng càng thêm sạch, căn phòng không một hạt bụi, đắm chìm trong nhạc khúc ôn nhu, làm tăng thêm một cỗ không khí nhu hòa.
Con người xinh đẹp đang nằm trên chiếc giường lớn hơi động hàng lông mi dài nhỏ mà cong vút của cậu. Nhẹ mở mắt, đôi con ngươi nâu xinh đẹp phủ nhẹ một lớp sương mờ, sợi tóc vì cậu chuyển động mà dính trên gương mặt hồng nộn, đôi má mềm mại, khuông mặt trái xoan có vẻ tái nhợt, nhưng như vậy lại càng mê người. Con người ấy hiển nhiên vẫn chưa rõ ràng mình đang ở đâu, hơi quay đầu, nghi hoặc nhìn về nam tử đang đứng trước cửa sổ.
Nam tử có mái tóc màu lúa mạch, ánh trăng chiếu lên thân hình đang kéo đàn violon của hắn. Thân ảnh hắn hơi có vẻ mông lung, vẻ mặt chuyên chú, càng khiến người khác nhìn không rời mắt, nhất làm cặp mắt xanh kia, giống như màu xanh sâu thẳm của biển cả, nhẹ nhàng như thể trên tay chính là người hắn yêu, sườn mặt tuấn mỹ nhã nhặn, hơi lộ ra một nụ cười, càng thêm nhu hòa khuôn mặt hắn, đứng dưới ánh trăng hắn….. thật giống một thiên sứ……..
Bản nhạc kết thúc, nam tử đi tới bên cạnh bàn, đem đàn violon cùng gậy kéo trên tay cất vào trong hộp, mìm cười ngồi bên giường vỗ về gương mặt tiều tụy của cậu.
“Nguyệt Quang, hiện tại đã thoải mái hơn chưa?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-dap-luong-thuyen/125350/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.