“Anh sao lại có huy hiệu trường của tôi?” Hạ Nguyệt Quang nhíu mày hỏi, nhìn bộ dạng Hỏa Tư, chỉ biết hắn gọi cậu tới là đã có mưu tính từ trước, nhưng không biết hắn muốn cái gì.
Hỏa Tư cầm lấy chén rượu uống một ngụm rồi nói: “Cậu chỉ cần cho ta biết cậu có còn cần hay không là được rồi, còn lại ta không muốn giải thích.”
Hạ Nguyệt Quang cảm thấy tức giận. Đó là huy hiệu trường của cậu! Không có việc gì liên quan gì đến hắn! “Hừ! Anh nói như vậy khẳng định là có mục đích đi? Có điều kiện gì thì nói ra, sau đó nhanh đưa huy hiệu trường trả lại tôi!”
Hỏa Tư đứng lên nói: “Ta đây sẽ không nhiều lời vô ích, đợi đến lúc đến Hồng Bảo rồi nói sau!” Nói xong, bảo bồi bàn bên cạnh đem thức ăn dọn đi, xoay người hướng về phía bên phải đi ra.
Hạ Nguyệt Quang có chút buồn bực đứng lên đuổi theo, thật sự là một tên đáng ghét! Tốt xấu gì cũng phải chờ cậu ăn xong rồi hãy đi chứ!
Cánh cửa bên phải trực tiếp thông ra ngoài, bên ngoài trừ bỏ xe ngựa chuyên dụng của Hỏa Tư, không còn bất cứ một ai đi dạo xung quanh, cũng khó tránh câu lạc bộ báo chí theo lời Ly Phi nói không chụp được ảnh của Hỏa Tư. Nơi này ẩn mật như vậy, không có liên quan thì chắc chắn không biết đến nơi này!
Hỏa Tư chậm rãi bước lên chiếc thảm đỏ được trải trên đường, Hạ Nguyệt Quang phía sau vẫn còn chạy đuổi theo. Tuy rằng chân cậu không phải ngắn, người dù gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-dap-luong-thuyen/125347/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.