Tư Nghiên Hằng đích thân thừa nhận mình ép buộc, Chử Thanh Oản đạt được mục đích. Nàng khẽ hít vào, nghiêng đầu lau nước mắt, giọng hơi ủ rũ:
“Ngài không được vào.”
Dù là người hay việc, nếu đạt được quá dễ dàng, thường không được trân trọng.
Nếu nàng buộc phải đi con đường này, nàng phải tính toán kỹ lưỡng.
Tư Nghiên Hằng không phải không thể đồng ý, nhưng hắn vẫn hỏi:
“Lý do.”
Dưới ánh trăng sáng, sắc mặt Chử Thanh Oản trắng bệch, nàng ngẩng mắt nhìn hắn:
“Ngài xem trang viên của ta là gì?”
Thanh lâu? Kỹ viện? Những thứ hắn gửi đến hôm qua đã khiến nàng có cảm giác kỳ lạ. Đây là làm gì? Kim ốc tàng kiều sao?
Nghĩ vậy, nàng hỏi thẳng.
Tư Nghiên Hằng phủ nhận sự vu khống này, hắn làm gì cũng không ngại thừa nhận:
“Trẫm đã nói, đó là bồi thường.”
Bồi thường cũng là cái cớ. Chỉ là hắn muốn tặng nàng thứ gì đó, cảm thấy chiếc váy bẩn mặc trên người nàng hơi chướng mắt.
Chử Thanh Oản nghi ngờ nhìn hắn.
Ánh mắt Tư Nghiên Hằng luôn dán vào nàng, khiến nàng không thoải mái. Hồi lâu, hắn khẽ tặc lưỡi:
“Vào trong nói chuyện, cũng không được sao?”
Gió đêm lạnh, nàng mặc đồ mỏng, hắn đã thấy nàng vô thức run lên.
Chử Thanh Oản nghẹn lời:
“Vào rồi, ngài không chịu đi thì làm sao bây giờ?”
Tư Nghiên Hằng nhướng mày:
“Trong mắt phu nhân, trẫm là kẻ vô lại thế sao?”
Chử Thanh Oản muốn nói lại thôi, nghĩ hắn thật thiếu sự tự nhận thức.
Bất ngờ, Tư Nghiên Hằng đặt tay lên vai nàng, chỉ cảm nhận một mảnh lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/5221934/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.