Mặt đất sau mưa lầy lội, bánh xe ngựa lăn qua để lại những vệt loang lổ, khiến xe di chuyển không mấy thuận lợi, làm người ta bất giác cảm thấy khó chịu. Xe ngựa đã vào kinh thành, Tư Nghiên Hằng chỉ liếc nhìn cổng thành, nhàn nhạt che giấu cảm xúc.
Hôm nay không có triều hội, Tư Nghiên Hằng hiếm hoi nhân ngày rảnh rỗi mà đến hậu cung một chuyến. Đúng dịp mùa xuân, trăm hoa đua nở, trong ngự hoa viên, các phi tần yểu điệu tụ họp, tựa như một bức tranh mỹ lệ.
Mọi người thấy hắn xuất hiện đều bất ngờ, vội vàng vừa vui mừng vừa căng thẳng bước lên hành lễ.
Dung Tiệp dư và Dương Quý tần đang ở một góc đình mát thảo luận về kiểu hoa tai mới thịnh hành. Tư Nghiên Hằng liếc qua, bất giác nhớ đến sáng nay, hình ảnh vội vã của Tạ Hạ Từ, và cảnh hai người ôm nhau, trong lòng bỗng dâng lên cảm xúc khó tả.
Dung Tiệp dư và Tạ Hạ Từ cùng một mẹ sinh ra, dung mạo có đến bảy phần giống nhau.
Sáng sớm đã vội vàng chạy đến trang viên, giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì? Tranh cãi? Mâu thuẫn? Chẳng trách, nữ tử đó rõ ràng đã rời chùa Thanh Tịnh từ sớm, nhưng vẫn chưa trở về kinh thành.
Tạ Hạ Từ trông không giống kẻ hà khắc với thê tử, nhưng “biết mặt không biết lòng”, ai biết được sau lưng Tạ Hạ Từ là con người thế nào? Hơn nữa, chăm chỉ trong triều chính chưa chắc đã xử lý hậu viện ổn thỏa.
Trong đình mát, Dương Quý tần để ý đến ánh mắt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/5221926/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.