Chớp mắt, đã đến ngày lễ thôi nôi của tiểu hoàng tử. Hoàng thượng ra lệnh cho Bộ Lễ chuẩn bị, mở tiệc chiêu đãi bá quan văn võ, thậm chí các sứ thần các nước cũng được mời tham dự vào ngày này.
Sáng sớm, khoảng giờ Thìn, các mệnh phụ phu nhân từ cổng cung tiến vào, đến Chiêu Dương Cung để thỉnh an. Chử Thanh Oản mặc lễ phục Quý phi, trang nghiêm lộng lẫy, trên búi tóc cái trâm phượng cửu vĩ. Đây là món quà Tư Nghiên Hằng tặng nàng tối qua. Khi lần đầu nhìn thấy, Chử Thanh Oản thực sự sững sờ rất lâu.
Có người ghé sát tai nàng, khẽ nói:
“Chẳng phải nàng luôn mong muốn sao? Ngày mai hãy đeo nó.”
Ngày mai hãy đeo nó.
Hắn dường như đang tiết lộ điều gì đó với nàng, lại như đang muốn ghi công. Nhưng giọng điệu của hắn lại quá đỗi bình thường, như thể việc giao vật này cho nàng là chuyện đương nhiên, là điều vốn dĩ phải vậy.
Chử Thanh Oản chỉ nhớ rằng lúc đó nàng ngẩn ngơ rất lâu, cho đến khi bị một người nào đó ôm lấy, lật người, cúi đầu nhìn nàng hồi lâu, cười nàng không có tiền đồ:
“Đến mức đó sao?”
Chử Thanh Oản nắm chặt trâm phượng, nàng chỉ hỏi ngược lại: “Khi Hoàng thượng lần đầu biết mình sẽ lên ngôi, tâm trạng thế nào? Hiện giờ thần thiếp cảm thấy như vậy, ngài nói có đáng không?”
Tư Nghiên Hằng đưa một tay v**t v* gương mặt nàng, ánh mắt hắn bình thản mà sâu thẳm. Hồi lâu, hắn nói:
“Sớm muộn gì nó cũng là của nàng, chẳng phải nàng đã rõ điều này từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/5221917/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.