Chử Thanh Oản bị lời nói của Tư Nghiên Hằng làm cho nghẹn lời. Trần tần có từng nương tay với nàng không? Dĩ nhiên là không. Nàng không thấy sự bạc tình của Tư Nghiên Hằng có gì sai, còn giúp nàng tránh phải dính vào rắc rối.
Nghĩ đến bản thân, nàng quả thật từng có chút đồng cảm với dáng vẻ đáng thương của Nhị hoàng tử, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Sự đồng cảm của nàng xuất phát từ lo lắng liệu sau này con nàng có rơi vào tình cảnh tương tự không. Nhưng nếu bảo nàng tạo điều kiện cho Trần tần, nàng tuyệt đối không muốn. Bắt người bị hại mở đường sống cho kẻ hại mình, chẳng phải là gượng ép sao? Tư Nghiên Hằng lên tiếng trước, giúp nàng tránh mang tiếng sắt đá vô tình. Nàng từng là nạn nhân, đúng vậy, nhưng giờ Trần tần lại thê thảm hơn, mà người đời thường thương xót kẻ yếu. Chử Thanh Oản tháo cây trâm ngọc trên tóc, không dừng lại ở chủ đề này. Qua gương đồng, nàng nhìn Tư Nghiên Hằng, trực giác mách bảo tâm trạng hắn không mấy tốt.
Hắn ngồi trên nhuyễn tháp, thoạt nhìn không khác ngày thường, nhưng nàng cảm thấy hắn đang thất thần. Nàng muốn nói lại thôi. Lời quan tâm đến miệng, nàng lại tự hỏi có cần thiết không. Trong mắt nàng, Tư Nghiên Hằng không phải người yếu đuối hay tự dằn vặt. Dù ngày xưa có đáng thương, hắn vẫn luôn suy nghĩ thông suốt.
Trâm ngọc bị nàng xoay qua xoay lại, Tư Nghiên Hằng không chịu nổi: “Nàng có gì thì cứ nói, úp mở làm gì.”
Nàng khẽ ho, qua gương đối diện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/5221893/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.