Xung quanh lặng ngắt như tờ, các phi tần đều im lặng không nói. Thục phi đứng tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Cầm Tâm, một giọt nước mắt vô thức trượt khỏi khóe mắt.
Cầm Tâm luôn cúi đầu, không quay lại nhìn Thục phi lấy một lần.
Dương Quý tần lắc đầu không dám tin:
“Sao có thể… Sao lại thế này…”
Cầm Tâm lại là nội gián do Tư Nghiên Hằng cài bên Thục phi ? Sao có thể chứ? Dương Quý tần hoàn toàn không tin nổi.
Nếu đúng là vậy, thì đứa con của Dung Chiêu nghi… chẳng phải Tư Nghiên Hằng cũng biết sự thật sao? Hắn biết, nhưng không nói gì, chỉ để Dung Chiêu nghi tự tìm chứng cứ, tự tìm hung thủ. Khi Dung Chiêu nghi không tìm được manh mối nào, hắn cũng không đứng ra đòi công đạo cho nàng ta, dù lúc ấy Dung Chiêu nghi đang được sủng ái sâu đậm!
Dương Quý tần đột nhiên run lên, lạnh buốt từ tim lan ra tứ chi.
Nàng ta kinh hãi nhìn Tư Nghiên Hằng, không kìm được lùi một bước, khi Phục Linh định đỡ nàng ta, nàng ta vô thức đẩy Phục Linh ra.
Trong điện rơi vào im lặng chết chóc, Trì Xuân cũng câm lặng, cảnh trước mắt đã vượt xa dự đoán của nàng và nương nương.
Cầm Tâm là người của hoàng thượng?
Vậy trong cung của họ thì sao? Có nội gián của Hoàng thượng không?
Trì Xuân không kìm được nghĩ ngợi lung tung, nếu thật sự có, người đó sẽ là ai? Nương nương đã nhận ra chưa?
Lời khai của Cầm Tâm khiến việc Thục phi và Dương Quý tần hợp mưu trở thành sự thật không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/5221880/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.