Chử Thanh Oản cũng nhìn thấy Tư Nghiên Hằng đứng cùng Thục phi, nàng cúi người hành lễ về phía đó. Tư Nghiên Hằng vẫy tay gọi nàng.
Chử Thanh Oản khẽ nhướng mày.
Có người uể oải rũ mí mắt, tay trong tay áo siết chặt khăn.
Chử Thanh Oản kìm nén lời oán thầm trong lòng với Tư Nghiên Hằng. Nguồn gốc tranh đấu ghen ghét trong hậu cung, tám phần đều do sự tùy tiện của hắn.
Hắn đang ở bên Thục phi, lại ba tâm hai ý gọi nàng qua, ai mà thoải mái trong lòng nổi? Dưới ánh mắt Thục phi, Chử Thanh Oản bước đến bên Tư Nghiên Hằng. Ngụy Tự Minh vén rèm xe ngựa lên. Sắc mặt các phi tần xung quanh thoáng kỳ lạ, nụ cười trên mặt Thục phi cũng sắp không giữ nổi.
Nàng ta kinh ngạc nhìn Tư Nghiên Hằng, nhếch môi nhưng không cười nổi:
“Hoàng thượng?”
Cẩn Tiệp dư vừa đến, Ngụy Tự Minh đã vén rèm loan giá, ý gì đây? Trước đây luôn là nàng ta cùng loan giá, chẳng lẽ năm nay lại muốn đổi người?
Tư Nghiên Hằng nhướn mày nhìn nàng ta, như hỏi nàng ta muốn nói gì.
Thục phi hiểu rõ trong lòng, giờ nàng ta tốt nhất đừng hỏi gì. Câu trả lời chắc chắn không phải điều nàng ta muốn nghe, nhưng vẫn không nhịn được, ra vẻ thản nhiên: “Sắp xuất phát rồi, Hoàng thượng gọi Cẩn Tiệp dư qua làm gì vậy?”
Nụ cười trong mắt Tư Nghiên Hằng nhạt đi, lòng Thục phi đột nhiên giật thót.
Cầm Tâm kín đáo kéo Thục phi, trong lòng không nhịn được thở dài. Nương nương hồ đồ rồi, việc Hoàng thượng muốn làm, sao nàng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/5221850/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.