" Linh Linh, mẹ vào được hay không?"
Đông Phương Linh đang ngồi ngẩn người trong phòng thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, kèm theo đó là tiếng gọi dịu dàng thường thấy của mẹ cô, nhưng chẳng hiểu sao, đôi mắt của cô chợt tối lại, cúi đầu mím chặt môi, mãi một hồi lâu mới nói.
" Mẹ vào đi!"
Đông Phương Linh trèo lên giường, kéo lấy gấu bông đặt vào lòng ôm chặt, dõi mắt nhint theo bóng dáng yểu điệu của Đông Phương Nguyệt Minh đang từ từ đi tới. Trên tay của bà còn cầm theo một đĩa cam được cắt tỉ mỉ, xếp lại thành hình cánh hoa đẹp mắt.
Đông Phương Nguyệt Minh ngồi xuống giường, nhìn chằm chằm Đông Phương Linh, sau một lúc lâu, bà quay đi, lấy một miếng cam đưa cho cô. Đông Phương Linh ngoan ngoãn cầm lấy, cúi đầu ăn, tâm trạng luôn nặng nề vẫn không cách nào buông lỏng. Cô đang chờ đợi mẹ mình mở miệng...
" Con không tính về Tiết gia à???"
Đông Phương Nguyệt Minh thấy Đông Phương Linh đã ăn cam, bà phủi phủi tay, thản nhiên nói. Lúc nói chuyện, đôi mắt của bà hơi lóe lên, Đông Phương Linh nhìn thấy được, chỉ thấy cam trong cổ họng chua đến mức không nuốt nổi, liền đặt nó qua một bên, ngần đầu nhìn mẹ mình, cố gắng tìm ra một vài biểu cảm trong cái vẻ thản nhiên của bà.
Đông Phương Nguyệt Minh rất đẹp, nhưng cái đẹp của bà là cái đẹp của một bông hoa hồng đầy gai, trên gai còn phủ độc, dẫu biết hoa đẹp, nhưng cũng không ai tình nguyện chạm vào, sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-tranh-doat-nam-chu-cua-nu-phu-nu-chinh-mau-tranh-ra/3251763/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.