Trong bệnh viện, bà Diêu đã về, Hứa Châu Vi phi xuống khỏi giườngbệnh. Anh vừa chạy vừa hỏi đàn em: “Dưới tầng cãi nhau thật hả? Chuyệngì thế?”.
Người kia nói: “Lúc vào đây em cũng ngó sơ. Không phải vợ của TiểuLưu thì còn ai vào đây. Tiểu Lưu đánh cô ta nằm viện, cô ta than chỗ này đau chỗ kia đau, vết thương lành rồi mà không chịu xuất viện. Bây giờ,cô ta tự dưng bảo mình có thai, cầm tờ giấy xét nghiệm ra đưa. Tiểu Lưuhỏi bác sĩ, ai ngờ lại đúng là thật. Ôi, anh nói xem, ăn một trận đònnhư thế mà bụng lại không hề hấn gì!”.
Bước chân của Hứa Châu Vi sững lại: “Vậy chú nhắc đến anh Nã làm gì?”.
Anh ta sờ gáy, nói nhỏ: “Hiểu Lâm kêu làm bụng cô ta to ra không phải là Tiểu Lưu thì cũng là anh Nã!”.
Hứa Châu Vi “sặc” một tiếng, hấp tấp chạy xuống dưới.
Vốn dĩ Tưởng Nã đến thăm Hứa Châu Vi, ai dè anh mới đặt chân vào bệnh viện thì đàn em gọi điện cho anh. Anh tới ngoài phòng bệnh của HiểuLâm, ung dung nghe trong phòng tranh cãi ầm ĩ.
Tiểu Lưu “tặng” cho Hiểu Lâm mấy cái tát. Bố mẹ Hiểu Lâm khóc um lên, cầm bình giữ nhiệt và chậu rửa mặt đánh Tiểu Lưu tới tấp. Người trongphòng bệnh hớt hơ hớt hải can ngăn, tiếc thay hai người họ vốn là nôngdân, sức vóc hơn người, người khuyên can không chỉ không kéo được họ, mà còn bị đẩy ngã sõng soài trên đất.
Tiểu Lưu bị đánh tới tấp, cơn giận của anh ta bùng cháy. Anh ta chẳng buồn nể nang, tức giận rủa sả,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-chinh-doat/91157/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.