Ngày sinh dự kiến của Diêu Ngạn là vào tháng Mười hai.
Đúng ngày hôm đó, cửa phòng mổ bệnh viện huyện bị vây kín mít.
Lý Cường đón bà Diêu ở thị trấn Trung Tuyển đến bệnh viện huyện. Bước ra khỏi thang máy, chân bà Diêu vừa nhấc lên đã lập tức thu lại, bàđứng bất động, không chịu ra ngoài. Lý Cường khó hiểu hỏi thăm, bà thảnnhiên lên tiếng: “Cậu bảo đám anh em của cậu im lặng chút đã. Mất mặtquá!”.
Lý Cường nghe vậy, đưa mắt nhìn sang cửa phòng sinh. Một lát sau, anh ta mới hiểu ý bà Diêu.
Bệnh viện huyện sang trọng khí thế hơn bệnh viện Trung Tuyển. Hànhlang cũng thoáng đãng hơn rất nhiều nhưng lúc này ngoài cửa phòng mổrộng lớn lại tập trung hơn hai mươi người đàn ông vạm vỡ. Kẻ thì ngổixổm, người thì đứng thẳng, ai nấy đều lặng thinh, không nói tiếng nào.Có lẽ do ngày trước quen đánh đấm thu tiền bảo kê, nên khi họ trầm lặngcũng toát lên vẻ hung hãn. Các bác sĩ y tá tránh xa, cố gắng hết mức cóthể để không phải đến đây. Nhiều bệnh nhân và người nhà đi ngang quacũng bàn tán xì xầm, lòng thầm suy đoán chắc do bệnh viện gây họa hoặcbệnh nhân tự chuốc lấy rắc rối nên mới dẫn đám người này tới đây.
Tưởng Nã ngồi một bên, nhiều lần muốn rút thuốc lá trong túi quần rahút, anh chịu đựng rất lâu mới kìm lại được. Lý Cường chạy đến nói thầmvới Tưởng Nã, anh nhìn qua thang máy rồi ra hiệu cho đàn em, đám ngườidần dần giải tán. Không khí trở nên thoáng mát nhưng cảm giác lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-chinh-doat/2892881/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.