Ba người bà Diêu rốt cuộc vẫn đi Thái Lan du lịch.
Tết đến là thời điểm, mọi người được nghỉ xả ngơi, kinh doanh vận tải cũng không ngoại lệ. Ba tháng cuối năm cũ còn kiếm được nhiều tiền hơnthu nhập của nửa năm, cô họ cắn răng gói ghém quần áo dẫn ông xã và congái đi Thái Lan. Tưởng Nã cũng góp sức một lần nữa, bao tiền vé máy baycho gia đình cô họ.
Nhân viên trong công ty vận chuyển hàng hóa đến từ các vùng miền khác nhau, sau bữa cơm tất niên, phần lớn đều trở về quê. Tưởng Nã gửi mỗingười mٴ phong bao lì xì cho phép họ lái xe của công ty về quê. Ở cốpsau xe toàn là quà Tết, trông hệt như áo gấm về làng.
Sau khi Tưởng Nã hoàn tất công việc trong công ty, anh dẫn Diêu Ngạn đi Lô Xuyên.
Quê của Hứa Châu Vi ở một thôn nhỏ thuộc vùng núi Lô Xuyên. Những năm gần đây chính phủ bỏ tiền bỏ sức, san bằng sửa chữa đường núi gậpghềnh, xe cộ đi lại cũng thuận tiện hơn.
Tưởng Nã giới thiệu với Diêu Ngạn về Lô Xuyên. Khi đến nhà họ Hứa,trời đã nhá nhem tối. Họ đặt quà Tết xuống, nói dối bà Hứa là Hứa ChâuVi bận đi làm ăn xa. Bà Hứa thấy con trai được trọng dụng, dĩ nhiên rấtvui mừng.
Họ gửi tiền cho bà Hứa rồi chạy xe đến khách sạn trên thị trấn nghỉ ngơi, dự định ngày mai đi viếng mộ.
Diêu Ngạn ngồi khoanh chân trên giường lau tóc, cô hỏi Tưởng Nã: “Sau khi đến chỗ của mẹ Tưởng Nam, anh muốn đến chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-chinh-doat/2892876/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.