Nói xong, Thẩm Dật Bình ném phăng tấm da trong tay, sải bước đi ra khỏi lều trại.
Cuộc vây săn kết thúc rồi.
Từ sau đó, Tống Cảnh Ngôn luôn trong trạng thái hồn vía để đâu đâu.
Người trong kinh thành ai cũng khen hắn có tài có tình, vậy mà trước mặt cô nương ấy, hắn liền quên sạch mọi thứ, còn chọc nàng không vui.
Cũng may là hắn quen được Thẩm Dật Ninh, thường xuyên dò hỏi tung tích Thẩm cô nương.
“Tống huynh, sao huynh lại hỏi nàng nữa rồi? Ta chẳng phải đã nói rồi sao, nàng đi chọn phấn son cùng Ngụy muội muội.”
“À đúng rồi, hôm nay ta dẫn huynh đến doanh trại Thẩm gia nhé? Huynh trưởng ta hôm nay luyện binh ở đó.”
“Ta nói cho huynh nghe, huynh trưởng ta chỉ cần một thanh Quan Vân kiếm, một khi xuất vỏ thì uy thế hùng hổ, địch quân không thể đến gần nửa bước! Có một ngày, huynh trưởng bị địch quân giáp công hai mặt, hắn…”
Tống Cảnh Ngôn bỏ ngoài tai những lời phía sau của Thẩm Dật Ninh.
“Thẩm huynh, ta còn có việc, xin đi trước.”
“Ê! Không phải, ê!”
……
Thẩm Dật Bình trợn mắt liếc hắn.
“Tống Cảnh Ngôn, đây đã là lần thứ tám ‘tình cờ gặp gỡ’ rồi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Tống Cảnh Ngôn không dám nhìn vào mắt nàng, chỉ có thể chăm chăm nhìn những hộp phấn son trên quầy.
“Ta chỉ muốn xin lỗi Thẩm cô nương, tuyệt đối không có ý gì khác. Thẩm cô nương, nàng thích những hộp phấn son này sao? Tuyệt diệu thật, rất hợp với làn da của nàng, đúng là thêm hoa trên gấm.”
Đợi đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-tuong-tan/5289459/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.