Mỗi lần đều làm nàng đỏ mặt.
Ngày tiễn nàng xuất cung, ta giao cho nàng một rương đồ:
“Trong nhà hiện giờ túng thiếu, mười dặm hồng trang mà huynh trưởng hứa với ngươi bốn năm trước không cho được, đành ủy khuất ngươi.”
“Những thứ này ngươi cứ cầm lấy. Vân Cẩn, ngươi và ta nhiều năm xưng hô tỷ muội, sớm đã như tỷ muội ruột.”
Nàng cũng rơi nước mắt, khóc hồi lâu mới chịu lên xe ngựa.
Chia tay tri kỷ nhưng ta lại rất vui, trên đường hồi cung thậm chí còn khe khẽ ngân nga khúc hát.
Đến trước cửa Ninh Tú Cung, ta dừng bước.
“Ninh đại nhân, chẳng lẽ lần này lại làm mất đồ nữa sao?”
Ninh Tòng Văn dường như đã hạ quyết tâm nào đó, hắn quỳ xuống.
“Quý phi nương nương, thuộc hạ có một việc cầu xin.”
Ta cho lui cung nhân bên cạnh, hắn mới do dự mở miệng:
“Thuộc hạ vốn là thị vệ thân cận của bệ hạ, năm đó mỗi lần bệ hạ lưu lại Ninh Tú Cung, thuộc hạ… thuộc hạ đều mơ những giấc mộng hoang đường.”
“Nay nghĩ lại, e rằng không phải là mộng. Năm đó nữ t.ử bị thuộc hạ mạo phạm, hẳn đang làm việc trong cung của Quý phi nương nương.”
“Thuộc hạ nhất định sẽ gánh trách nhiệm, cưới nàng làm thê t.ử, mong nương nương thành toàn.”
Bước chân ta khựng lại, không trả lời hắn.
Thấy ta rời đi, hắn có chút sốt ruột, nhưng giây sau ta ra hiệu cho hắn theo.
Ta dừng lại ở thiên điện, trên chiếc giường nhỏ trong phòng, hai hài nhi ngủ say.
Ninh Tòng Văn không hiểu ý ta, lại thấy không hợp lễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-tuong-tan/5289456/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.